Đại tỷ mỉm cười: "Đa tạ muội. Nay dù nhạc mẫu có không vừa mắt, cũng không dám tùy tiện sai khiến ta nữa."
Nàng nhìn ta, chân thành cảm tạ:
"Vẫn là muội nói đúng. Ta là chính thê nhà họ Phương, là tân nương tám kiệu lớn cưới vào cửa, chứ chẳng phải nha đầu để nhà họ muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h, muốn mắng thì mắng. Khi trước họ dám ức h.i.ế.p ta, chỉ vì ta quá để tâm thanh danh, lại hay bị lễ giáo trói buộc. Giờ ta buông hết, trái lại chẳng ai dám làm gì ta nữa."
Ta và Kiểu Nguyệt liếc mắt nhìn nhau.
Quả nhiên, *vô d.ụ.c tắc cương, hậu viện mới giữ được vững vàng.
(*vô d.ụ.c tắc cương: Không ham muốn gì thì tự nhiên sẽ trở nên mạnh mẽ, vững vàng)
...
Tới tháng thứ tám, ma ma, bà đỡ, nữ y đều lần lượt vào phủ, nhân sâm núi và các loại bổ phẩm chuẩn bị đầy đủ.
Tuy Đoạn Uyên bạc tình, nhưng mấy việc chu toàn này thật khiến người khó bắt bẻ.
Mười chín tuổi m.a.n.g t.h.a.i đầu lòng, nói không sợ thì là giả.
May mà ngày nào cũng có Kiểu Nguyệt thúc giục ta ăn uống, lại kéo đi tản bộ, từ lúc đau bụng tới khi sinh chưa đầy hai canh giờ, bà đỡ đều tấm tắc:
"Phu nhân có phúc, đứa nhỏ ngoan ngoãn chẳng làm khó ai."
Đoạn Uyên hiếm hoi nở nụ cười, ban thưởng cả đống đồ tốt.
Trong tháng ở cữ, hắn chỉ đến hai lần, có một lần còn dắt theo Hồ di nương mới nạp — là danh kỹ đất Dương Châu do phủ Quốc công tiến cử, sắc nghệ song toàn, nay đang rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-soi-duong-ta-cu-thanh-thoi-ma-thang/5228482/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.