“Sao anh lại tốt thế cơ chứ, ở bên anh tôi cảm nhận được đầy đủ khái niệm về con người, con người đáng lẽ phải là như vậy. Đặt mọi lời ca tụng đẹp đẽ nhất trên thế gian lên người anh cũng không thể khái quát được một phần vạn của anh ấy. Có lẽ những gì tôi hiểu về anh chỉ là một phần vạn này thôi, nhưng chỉ riêng một phần vạn này, tôi đã lĩnh hội được, cảm nhận được, chẳng lẽ thế còn chưa đủ với tôi sao? Có bao nhiêu người cả đời không gặp được, thật là đại hạnh của đời người!”
Những câu tương tự như vậy, có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi. Ai không biết sẽ nghĩ cô đang viết về một nhân vật thánh hiền nào đó. Lý Thu Tự thỉnh thoảng lại bị những lời ấy siết chặt lấy trái tim. Cô nhiệt liệt, mạnh mẽ, trong lòng như cháy lên một ngọn lửa dữ dội, ngợi ca anh một cách lâu dài và toàn tâm toàn ý.
Là con người, ai cũng sẽ rung động, con tim cũng phải mềm yếu đi. Sau khi cô trở về vào dịp Tết năm ngoái, cô đã ghi chép chi tiết về việc anh tự tử, nhập viện, và việc anh đến thôn Tử Hư. Nhật ký đột nhiên trở nên điềm tĩnh, súc tích, dòng thời gian rõ ràng đến khó tin, từng sự việc một, đặc biệt rõ ràng, cứ như một hồ sơ vậy. Chỉ ở đoạn cuối, cô mới viết vài câu:
“Nếu anh thực sự chết, mặt trời của tôi sẽ lặn, sẽ không bao giờ mọc lên lần nữa. Trái tim tôi dù đau đớn cũng sẽ không có thuốc chữa trị.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/5241020/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.