Lúc hoàng hôn, gió bắt đầu mạnh lên, những đám mây đen cuộn trôi qua, bụi mịn khiến người ta nghẹt thở. Khi cơn mưa xối xả rơi xuống, ánh đèn neon của thành phố trở nên mờ ảo, chao đảo. Dòng xe cộ xa gần hòa thành những con rồng sáng lấp lánh. Lý Thu Tự nhìn ra ngoài cửa sổ: Mưa rơi thật sảng khoái!
Anh về khách sạn ăn tối, thấy Triệu Tư Đồng cũng ở đó, một mình chọn lựa đồ ăn, có vẻ chẳng có gì hợp khẩu vị. Hầu như đêm nào Triệu Tư Đồng đến cũng có hẹn xã giao, hôm nay không ra ngoài, thật hiếm thấy. Lý Thu Tự không cố ý tránh mặt, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ.
Triệu Tư Đồng đi tới, tự nhiên ngồi đối diện Lý Thu Tự: “Gió dữ cuồng xô làn nước biếc, mưa dày xéo xắt vách tường rêu. Một bài thơ hợp cảnh đấy.” Anh ta đọc sách cực kỳ thông minh, ba tuổi đã có thể đọc thuộc lòng cổ văn. Dù nhìn thấy cảnh vật gì, trong đầu anh ta cũng tự động khớp với một câu cổ thi. Triệu Tư Đồng được coi là người đọc rất nhiều sách.
Lý Thu Tự hiếm khi có tâm trạng thưởng thức màn mưa bên ngoài. Trời tối sầm, hỗn độn mịt mùng, anh cũng ăn rất ngon miệng. Thấy Triệu Tư Đồng ăn ít, anh mỉm cười nói: “Ăn ít lại còn suy nghĩ quá nhiều, điều này không phù hợp với nguyện vọng sống lâu của cậu đâu.”
Triệu Tư Đồng gõ gõ vào đĩa: “Anh tự nhìn xem, buffet này có ưu điểm nổi bật gì không? Tôi vẫn luôn nói khách sạn của các anh nên nâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/5241010/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.