Đối với Triệu Tư Đồng, Trương Lôi có ngoại hình bình thường. Điều duy nhất thu hút là khuôn mặt cô gái này gần như trong suốt, đôi mắt khảm vào đó, giống như tờ giấy bị chọc hai lỗ.
“Cháu là người đầu tiên đoán đúng nguồn gốc tên của tôi. Ở tuổi này mà háu lại biết về Kinh Dịch, đó không phải là thứ mà người bình thường muốn tìm hiểu là có thể hiểu được đâu.” Anh ta lại quay sang nhìn Kiều Thắng Nam: “Cô giáo Kiều thật sự là hậu sinh khả úy, tôi không biết học sinh bây giờ lại giỏi giang đến vậy.”
Anh ta nói chuyện với ai cũng tỏ vẻ nghiêm túc, khiến người khác cảm thấy được tôn trọng. Minh Nguyệt nhận ra điểm này lại trùng khớp một cách kỳ lạ với Lý Thu Tự. Anh ta giống như được sinh ra cùng với Lý Thu Tự từ trong bụng mẹ vậy.
Tại sao lại giống nhau như thế? Cô không biết.
Trương Lôi ngồi rất ý tứ. Ngũ quan cô ta không nổi bật, nhưng toàn thân toát ra một vẻ đẹp chỉ có ở thiếu nữ. Cô ta được khen ngợi như vậy không có gì lạ, nhưng điều quan trọng là lời khen này đến từ một người đàn ông trưởng thành, một người đàn ông có vẻ rất quyến rũ. Cô ta biết cô giáo Kiều hiểu biết nhiều hơn mình, vì cô ấy là giáo viên mà. Nhưng cô ấy không xinh, lại đã lớn tuổi, không được đàn ông săn đón. Cô ta tin chắc Triệu Tư Đồng chỉ vì lễ nghi và thân phận giáo viên của cô giáo Kiều nên mới nói chuyện khách sáo như vậy, nếu không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/5240978/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.