Cô lại trở về căn nhà có lò sưởi, không cần mặc quá dày, tay có thể duỗi ra, chân cũng không lạnh. Minh Nguyệt phải mất một lúc mới xác định được mình đang ở nhà Lý Thu Tự. Cô bắt đầu ôn tập bài vở, ngoài sổ nhanh chóng chuyển màu tối đen. Cô không mở tủ lạnh, trước tiên uống một cốc nước để no bụng, rồi mới đi hâm nóng viên chiên, ăn khoảng bảy tám viên, sau đó lại buộc chặt túi ni lông lại.
Ban ngày đi xe khách quá mệt, Minh Nguyệt tắm qua loa rồi ngủ rất nhanh. Khi tỉnh lại, cô không biết là mấy giờ, chỉ thấy trước mắt tối đen. Cô cứ nghĩ mình đang ở nhà, nhưng không phải, mặt cô không hề lạnh, bèn từ từ ngồi dậy.
Đèn phòng khách chắc chắn là do Lý Thu Tự tắt. Minh Nguyệt nhìn phòng ngủ của anh, tối om, chỉ có một khe sáng nhỏ dưới cánh cửa phòng sách. Cô rón rén bước xuống, đi nhẹ nhàng qua đó. Cửa không đóng kín, Minh Nguyệt nhắm một mắt lại, ghé vào nhìn.
Chỉ thấy nửa người Lý Thu Tự ngồi trên ghế, anh đang hút thuốc, thỉnh thoảng gẩy tàn thuốc. Minh Nguyệt chưa từng thấy anh hút thuốc, cảm thấy rất lạ. Lý Thu Tự như ngồi đông cứng ở đó một mình. Minh Nguyệt nghiêng người nhìn một lúc, đột nhiên che miệng, ngáp một cái, nước mắt chảy ra.
“Tỉnh rồi à?” Lý Thu Tự hỏi mà không quay đầu lại. Anh dụi tàn thuốc, lấy tờ báo phe phẩy vài cái, rồi đứng dậy mở cửa sổ. Hơi lạnh đột ngột ùa vào khiến người ta càng tỉnh táo hơn.
Minh Nguyệt rụt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/5240971/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.