Nếu là người khác, chắc chắn đã nổi giận, nhưng Triệu Tư Đồng thì không, anh ta bật cười ha hả. Anh ta là người yêu thích tiếng cười đến nỗi không khí cũng rung lên theo. Anh ta biết chỉ có Lý Thu Tự mới không làm mình thất vọng, tất cả mọi người đều tẻ nhạt, chỉ có Lý Thu Tự là hoàng tử Ivan. Đã có lúc anh ta khao khát anh ra lệnh gì đó, dù chỉ là một câu nói có vẻ bồng bột bảo anh ta đi chết đi thì đó cũng là điều sâu sắc và trang nghiêm, cứ như thể chính linh hồn của Lý Thu Tự không thể chịu đựng được sức nặng của sự sống, cần anh ta san sẻ một phần. Triệu Tư Đồng yêu thích cái sự ‘tuỳ tiện’, ‘ác ý’ mà Lý Thu Tự vô tình để lộ ra, anh ta biết anh sẽ không thể hiện điều đó trước mặt bất cứ ai, ngoài trừ anh ta. Vì sự đặc biệt này, Triệu Tư Đồng một lòng trung thành.
“Đáng tiếc, nếu mà quay về được, tôi đã đi dò đường cho anh rồi. Trừ chuyện này tôi không làm được, còn lại cái gì cũng được.”
Lý Thu Tự nói: “Cái gì cũng được sao? Cậu bây giờ quyền lực lớn đến vậy rồi à?”
Triệu Tư Đồng không hề khoe khoang: “Tôi thực sự đang làm ăn rất tốt, so với anh thì tốt hơn nhiều. Tôi cứ nghĩ anh đang làm chuyện gì lớn lao, vậy mà anh ngay cả việc cùng tôi đầu tư bất động sản cũng không có can đảm.”
Lý Thu Tự nói: “Kế khích tướng không có tác dụng với tôi đâu.”
Triệu Tư Đồng bày vẻ đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/5240969/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.