Tivi đang chiếu tin tức về thảm họa tuyết lở, nhiều người bị mắc kẹt ở miền nam, nhà ga xe lửa đông nghịt người. Minh Nguyệt chưa từng đi tàu hỏa bao giờ, cô rất mong được thử một lần, nhưng nhìn qua tivi thì thấy người chờ tàu quá nhiều, nào là người xách xô, người vác bao tải rắn, có người còn giơ vali hành lý qua đầu… Ai nấy đều mang vẻ mặt lo âu, mệt mỏi, nhà ga Quảng Châu toàn là những khuôn mặt như thế.
Xe tăng đang cán băng trên đường cao tốc, bốn bề đều là màu trắng xóa.
Tin tức nói rằng bến xe buýt đã đóng cửa, ngay cả cây cổ thụ cũng bị tuyết đè gãy, đã có người thiệt mạng, công nhân điện lực đang khẩn trương sửa chữa vì nhiều nơi bị mất điện. Minh Nguyệt đã từng thấy lũ lụt, hạn hán, chỉ cần ông trời thay đổi sắc mặt, con người phải cam chịu, ngay cả ở thành phố cũng vậy.
Người ta có chửi rủa trời đất, chửi tuyết lớn cũng vô ích, trời đất vô tình, coi vạn vật như cỏ rác, nó không có cảm xúc, nên mưa thì mưa, nên gió lớn thì cứ thổi, con người biết làm sao? Minh Nguyệt xem tin tức mà suy nghĩ rất nhiều, bất chợt rùng mình, cô bé chạy ra tiệm tạp hóa ở đầu làng để gọi điện thoại.
Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không có ai nhấc máy, Minh Nguyệt thất vọng cúp máy, cô nghĩ tuyết lớn ở miền nam chứ đảo Hải Nam thì không đến nỗi, mình lo lắng vẩn vơ làm gì? Thật vô vị.
Trời tối rất nhanh, mặt trời vừa đi về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/5240967/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.