Lý Thu Tự nắm lấy tay cô trong bóng tối: “Về nhà trước đã.”
Minh Nguyệt giằng ra một cái, hình như đang tức giận, hoặc là buồn bã. Lý Thu Tự thực sự muốn cốc vào đầu cô một cái. Anh hiểu rõ trẻ con tuổi dậy thì rất khó chiều. Anh không muốn Minh Nguyệt cũng vậy. Cô bướng bỉnh như một chú cún không muốn về nhà, cứ khựng lại phía sau.
Nhưng anh vẫn cõng cô xuống lầu. Trên đường đi, cả hai không nói một lời. Về đến nhà, Lý Thu Tự bật đèn. Trong ánh đèn, anh nhìn Minh Nguyệt một cái. Mặt cô đỏ bừng. Lý Thu Tự không để ý đến cô, cởi áo khoác ngoài, rửa tay, pha một cốc cà phê nóng. Thấy cô vẫn ngồi trên ghế thay giày ở tiền sảnh, anh nói: “Tính ngồi đó cả đêm hả?”
Minh Nguyệt cũng không biết mình đang làm gì. Lòng cô tràn đầy nỗi buồn, cảm thấy mông lung mất mát. Cô đã thảo luận rất nhiều với Tần Thiên Minh ở ký túc xá, nhưng cả hai đều không có câu trả lời.
Lý Thu Tự nói: “Vào phòng khách đi. Chú có chuyện muốn nói với cháu.”
Minh Nguyệt không dám dùng sức, bước đi như một người quặt què, rồi ngồi xuống ghế sofa. Lý Thu Tự tháo mũ, khăn quàng cổ, găng tay của cô xuống hết. Khuôn mặt hoàn chỉnh lộ ra.
“Chú không cần dựa vào việc mua đồ để làm người khác vui. Không cần tốn một xu, thậm chí còn có thể khiến người khác tự nguyện tiêu tiền cho chú.”
Minh Nguyệt sững sờ.
“Còn việc chú tiêu tiền để làm người khác vui, đó là chuyện xấu sao? Chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-ngan-van-dam-tung-ho-khuu-hoa/5240961/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.