Tay Dung Hàm vững hơn Phương Tranh đâu chỉ gấp trăm lần, kim nhanh chóng xuyên qua bắp thịt, đường may vừa nhỏ vừa dày, ngay cả máu cũng chảy ra rất ít.
So với sự đau đớn như bà già cắt bằng dao cùn do Phương Tranh làm vừa rồi, Lâu Dự cảm thấy như từ địa ngục lên đến thiên đường. Loan Loan lại nhìn mà kinh hồn bạt vía, mồ hôi ướt đẫm trong lòng bàn tay.
Lâu Dự nắm tay nàng, cảm nhận được sự căng thẳng của nàng, cảm thấy thời khắc này là hạnh phúc sung sướng nhất bốn năm qua, cười hả lòng hả dạ.
Phương Tranh ngồi bên cạnh Dung Hàm xem y thao tác, vẻ tôn kính và ca tụng trong mắt càng ngày càng đậm. Trong lòng nàng biết chính mình đại khái cũng có thể khâu xong được vết thương này, nhưng thao tác nhanh nhẹn như thế, xử lí thịt thối và khâu lại sạch sẽ như thế, trong tình trạng không cần thuốc tê vẫn làm cho cảm giác đau đớn của người bị thương hạ xuống thấp nhất, trên đời này phỏng chừng chỉ có người đàn ông trẻ tuổi trước mặt này mới có thể làm được.
Tốc độ tay của Dung Hàm rất nhanh, trước hết dùng kim châm mấy đại huyệt xung quanh vết thương của Lâu Dự, sau đó vừa khâu lại vết thương vừa dùng một mũi dao vàng cắt thịt thối xung quanh cho chảy máu. Đến lúc thịt thối đã cắt hết, máu chảy ra đỏ tươi chứ không còn là màu đen lại dùng thuốc bột cầm máu rắc vào, sau đó đắp vải bông sạch sẽ lên trên.
Quá trình phức tạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-sang-chieu-lau-tay/2301727/quyen-10-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.