Nhìn thấy gậy huỳnh quang im lìm không phản ứng, ta khiêm tốn hỏi: “Điều này biểu thị cái gì?”.
“Hỏng rồi”, Nghiêm Tuấn thử mấy lần, căng thẳng nhìn Đại Mỹ như nhìn ma quỷ, “Trên người cô ta có… có thứ gì đó”.
“Ưm… ha ha…”, cô gái trên giường chằm chằm nhìn ta, cười u ám. “Bị chiếm thân rồi?”, Doãn Kiếm đoán hỏi.
“Không…”, Nghiêm Tuấn nuốt nước bọt, “Nếu bị chiếm thân, thì phải xuất hiện màu đỏ, nhưng mà…”.
“Cô ta là người, nhưng ánh sáng xanh mạnh mẽ như vậy, giống như bịmột luồng năng lượng cực lớn cưỡng ép xâm nhập, quấy nhiễu từ trường ổnđịnh vốn có của cô ấy, khiến tinh thần hỗn loạn, thần chí bất minh…”, Đỗ An Trác tiếp lời.
“Ồ”, ta ngộ ra, “Cho nên Tiểu Tuấn nói trên người cô ta có thứ gì đó, vậy để tôi giúp cô ta kiểm tra một chút”, ta khua tay ra hiệu bảo bangười tránh đi, đây chính là mục đích đến đây của ta.
“Không được”, Doãn Kiếm và Đỗ An Trác đồng thanh phủ quyết.
Qua một hồi thương lượng, chị Ôn bị kinh sợ đến mất hồn, lại vừa khéo phải đi chăm sóc bà Trình đang đau lòng, trong nhà không có người giúpviệc nào khác, ba người con trai lại không tiện nhìn thân thể của thiênkim tiểu thư nhà người ta nên chỉ đành để ta làm.
“Bọn anh trông giữ ở ngoài cửa”, Doãn Kiếm liên tục dặn dò, “Có chuyện gì lập tức gọi anh”.
“Vâng, vâng, biết rồi”, ta gật đầu như gà mổ thóc.
Sau khi biến thành Phong Linh, thân thể con gái ta đã nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-dem/2315757/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.