Tiểu Trinh mượn cớ đi bệnh viện thăm nom mẹ, đi trước một bước rồi,ta nghi ngờ, cô ấy có phải là bị ánh mắt sát nhân xua đuổi của Tiểu Lydọa chạy mất không? Ta vừa mới định cùng Tiểu Ly về nhà lại nhận đượcđiện thoại của Dĩ Tiên, giọng nói của cô ấy nghe có vẻ rất trầm trọng.
“Tiểu Phong, đến bệnh viện một chuyến đi!”
“Ai xảy ra chuyện vậy?”, bọn họ đã tìm được Âu Ngưng trước cả ẢoNguyệt và Ti Ti sao? Đã đưa đến bệnh viện rồi? Không, nếu Âu Ngưng xuấthiện, Ảo Nguyệt chắc chắn sẽ biết, hơn nữa sẽ lập tức nói cho ta biết.
“An Trác”, đầu dây bên kia im lặng mấy giây, từ từ nói ra.
Cậu ta? Ta cẩn thận nghĩ lại, hai ngày trước bộ dạng khi cậu ta xông ra ngoài đi tìm Âu Ngưng đã không bình thường rồi.
Trong phòng bệnh, Nghiêm Tuấn và Dĩ Tiên đều có mặt, hai người vôcùng lo lắng, mà chàng trai nằm trên giường bệnh hôn mê, khuôn mặt ưuthương đó, như thể không muốn tỉnh lại vậy.
Dĩ Tiên thấy Tiểu Ly cũng cùng đến, có chút ngạc nhiên, cậu em nàyliền không vui vẻ gì hất hất cằm lên với ta: “Tôi không rỗi hơi thừatình cảm như chị ấy”.
“Tình hình Tiểu Trác thế nào?”, ta nhìn bệnh nhân đang ngủ sâu tronglòng đột nhiên nảy sinh nghi hoặc, trước đây chưa từng chú ý, linh hồncủa cậu ấy…
“Từ lúc tìm thấy cậu ấy đến bây giờ đã nằm hai ngày rồi, chưa hề tỉnh lại, bác sĩ không tìm ra được nguyên nhân”, Nghiêm Tuấn nói, “Cơ thểkhông có bất kỳ tổn thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-dem/2315702/quyen-4-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.