Vì hình tượng ngay thẳng, ta bỏ qua vấn đề tiền bạc, đồng ý thỉnh cầu của Mạc Tân, còn hỏi cô ta hình dáng chiếc nhẫn đó như thế nào.
“Ồ, so sánh với chiếc này chỉ có màu sắc là khác nhau”, cô ta duỗitay trái ra, một chiếc nhẫn hoàng ngọc trong suốt có quầng ấm áp rực rỡ, “Hai chiếc vốn là một cặp, chiếc của Cẩm Phàm có màu cam”, cô ta gỡchiếc nhẫn ra, khảng khái đưa cho ta xem kỹ.
Bàn tay duỗi ra của ta dừng lại giữa không trung, chuyển qua cầm cốctrà ở trên bàn: “Hay là vẽ bức tranh phác thảo nhỉ! Tôi cũng thuận tiệnđể cho những người khác trong nhà xem”, lần trước ở biệt thự Hương Vy ta chưa thử, không biết chiếc máy thăm dò cỡ nhỏ này gián tiếp thì khôngcó động tĩnh gì, trực tiếp tiếp xúc liệu có phản ứng không, khoa học kỹthuật của loài người không thể xem thường.
“Nhưng… chúng tôi đều không biết vẽ tranh”, Mạc Tân hơi lộ ra vẻ lúng túng.
Ta bảo cô ta đặt lên bàn, móc di động ra, “Tách, tách”, chụp xong hai cái, thế là xong.
Cô ta lặng lẽ thu chiếc nhẫn về đeo lên, hình như có chút thất vọng,lập tức chuyển hướng,: “Tôi có thể gặp người nhà của cô một chútkhông?”.
“Hử?”, ngụm trà còn chưa vào miệng.
“Không có ý gì, tôi chỉ muốn làm quen một chút, gặp mặt cảm ơn bọn họ giúp đỡ việc tìm nhẫn, mọi người đều là người tốt bụng”, Mạc Tân lưuloát ứng đối, “Vừa rồi là quản gia, còn hai vị khác kia…”.
“Em trai tôi Dạ Ly và… họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-dem/2315681/quyen-5-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.