Tinh Hà không chút biểu cảm nhìn cậu bé đang cảnh giác, thờ ơ hỏi: “Ngươi căng thẳng cái gì?”.
“Tôi… tôi không hiểu… dụng ý của các người…”, Phi Dục cố làm ra vẻbình tĩnh, trong đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ phải sống để quay lạinói cho Tiêu Nhiên phát hiện trọng đại này, trước mắt tuyệt đối khôngthể để bọn họ nhìn ra sơ hở.
“Dạ Lạc đại nhân phái bọn ta ra ngoài để ý đến ngươi, trời biết đượcngài ấy nghĩ cái gì, người đó tự cho mình là thông minh quen rồi chỉ cần không xâm phạm đến, quyền và lợi ích của bọn ta, ngài ấy muốn làm gìthì làm”, A Mục thái độ rộng rãi, “Không thèm tính toán với các ngươi”.
“Chuyện đêm nay đừng có nói cho bất cứ người nào khác”, Tinh Hà chỉ ra trọng điểm.
Phi Dục bất giác run rẩy.
“Vết thương trên người của ngươi…”, Tinh Hà nhìn nhìn, tùy ý tìm một lý do đi”.
Đôi mắt tím ngừng chuyển động, im lặng chăm chú nhìn cậu ta không nói.
“Quên đi chuyện đã gặp bọn ta, món nợ ngươi và tên ngự linh sư kiađến ngôi nhà cũ ở Phong Sơn điều tra và theo dõi, ta sẽ xóa sạch hết,nếu không thì…”, trong đôi mắt đen lạnh lùng phóng ra bức xạ lạnh lẽo,lưu lại câu nói dở chừng rồi quay người rời đi.
“Đừng để đến lúc bản thân hối hận thì đã muộn”, A Mục thông cảm với cậu ta, lúc sắp đi có ý tốt nhắc nhở.
Để lại đứa trẻ trọng thương một mình mơ màng: Bọn họ không phải đang nói đùa…
Vẫn không nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-dem/2315631/quyen-7-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.