Nhìn khuôn mặt anh tuấn dần thư thái, ta không biết phải an ủi như thế nào?
“A Kiếm, không quên được Phong Linh thì hãy nhớ cô ấy. Trước khi ngày đó đến, nếu còn có một người nhớ đến cô ấy, cô ấy sẽ rất vui mừng, bởivì vĩnh viễn tồn tại ở mặt còn lại của tấm kính không chân thực cho nêncô ấy dễ dàng bị quên lãng, không có ai có thể trở thành ai đó của côấy, nếu như, có một thế giới gọi là yêu, kẻ không hoàn chỉnh như cô ấychỉ có thể xếp tình yêu sau tình bạn, và không hy vọng cô ấy là ai đốivới một ai đó. Có thể ở lại trong ký ức của ai đó đến khi rời đi, PhongLinh đã cảm thấy mãn nguyện rồi.”
“Con người ta không thể thay đổi được số mệnh, có lẽ thật sự nên quên đi rồi. Em nói lời này là đang thỉnh cầu sự buông tha của anh sao?”,Doãn Kiếm vẫn nhắm mắt, hàng lông mi dài hơi run rẩy.
“Anh có thể từ chối.”
“Anh rất muốn từ chối, rất muốn quên đi, nhưng mà… có một số chuyện,cho dù em nỗ lực như thế nào cũng chẳng thể quên được, vô cùng khó khăn, cho nên, em hãy yên tâm, cho dù cả thế giới này có lãng quên, anh cũngsẽ nhớ em suốt cả cuộc đời, cho đến khi đến nơi bỉ ngạn màu đỏ mất đitất cả ký ức”, anh ta nắm lấy bàn tay đang đặt lên vết thương của mình,“Tiểu Phong, khát vọng của em từ trước đến nay không phải là khát vọng,là anh không có tư cách lựa chọn”, đôi mắt hé mở, đong đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-dem/2315627/quyen-7-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.