Lê Tu và năm Ngự linh sư bọn Tiểu Thiện truy đuổi theo một bóng người màu đen phía trước, hợp lực mở ra một đạo kết giới ngăn chặn người đóchạy ra đường…
Bóng người đột nhiên dừng lại, từ từ quay mặt lại.
Năm người lập tức kinh ngạc, sững sờ nói không nên lời: Anh ta? Conngười đó? Người đàn ông tuyệt mỹ, phong nhã phiêu dật, người đàn ông đãcứu Doãn Kiếm đi! Toàn thân người đó tán phát ra khí lạnh bức người.
Công viên sau buổi trưa người qua lại túm hai tụm ba, bầu trời từbuổi sáng đã bắt đầu âm u cho đến bây giờ, nói thực lòng, đây không phải là ngày tốt để hẹn hò đi chơi.
“A Kiếm, thế này không được hay cho lắm!” ta nhắc nhở Doãn Kiếm, người đang kéo ta đi sâu vào trong rừng.
“Anh phái người đi bảo vệ Tiểu Điệp rồi, không cần lo lắng cho con bé”, anh ta không dừng bước lại.
“Nhưng…”, anh đưa tôi đến đây làm gì? Không có người qua lại, một nơi rất tốt để hành hung giết người, tiêu hủy thi thể, xóa sạch dấu vết.
Bước chân càng đi càng gấp, ta phải chạy bước nhỏ mới có thể bắt kịpđược bước chân của anh ta, đây là một sự thách thức đối với người đã lâu không vận động như ta. Phong Linh thể chất rất yếu đuối. Hô hấp cànglúc càng gấp gáp, trái tim ta bị ép đến khó chịu, cho nên ta ghét chạybộ. Này, này, đại thiếu gia, anh không biết Phong Linh bị bệnh tim sao?
Cuối cùng anh ta cũng dừng bước, quay người lại ôm lấy ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-dem/2315563/quyen-10-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.