Hiểu Phong Tàn Nguyệt gật đầu, thế nhưng với tin tức Hạ Mạt có thể cùng Vũ Trường Ca bất phân thắng bại thì rất ngạc nhiên. Đồng thời anh còn có thể thấy được sắc mặt hơi trắng bệch của Vũ Trường Ca, trong lòng không thể không có gì cho qua như thế được. Thế nhưng nguyên tắc lịch sự xã giao gì đó thì anh lại làm rất tốt, anh mỉm cười với cô:
“Lưu Hoả, cô đi trước chuẩn bị đi, dù sao trong đội không có trị liệu nên tự mình chuẩn bị dược phẩm tốt hơn”.
Nghĩa bóng là một tham dự phân chia trang bị vậy thì tự mình phải chuẩn bị cho tốt. Hạ Mạt gật đầu, không có cảm giác gì với thái độ này cả. Đúng lúc cô muốn đi xem Trâu Tân đã may xong trang bị cho cô hay chưa, vì vậy với đề nghị của anh cô không phản đối. Tạm biệt anh rồi hẹn một giờ sau gặp ở trước cửa đông thôn.
Đợi Hạ Mạt đi xa rồi Hiểu Phong Tàn Nguyệt mới liên hệ một đội viên khác, sau đó thấp giọng hỏi Vũ Dạ Trường Ca:
“Sắc mặt cậu không được tốt, sao vậy?”.
Vũ Dạ Trường Ca khẽ lắc đầu cười khổ, lát lâu sau mới nói được một câu:
“Núi này cao còn có núi khác cao hơn…”.
Sau khi nghe thấy Vũ Dạ Trường Ca nói vậy thì Hiểu Phong Tàn Nguyệt rất ngạc nhiên, anh trợn to hai mắt quay về Vũ Dạ Trường Ca hỏi tiếp:
“Cô gái kia còn mạnh hơn cậu à? Tớ thấy hai người rõ ràng là hoà nhau mà…”.
“Ban đầu tớ cũng nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tran-ai/2016643/quyen-1-chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.