Hạ Mạt chật vật tìm cách xoay đầu. Cô chỉ có thể nhìn thấy được bên phải mình có một người. Cậu thở hồng hộc, khom người nói chuyện với mình.
Người này… thật quen.
Cậu mặc một bộ đồ tân thủ, mặt lốm đốm máu tươi. Trên đầu còn có một vết thương rất lớn. Mặc dù đã có rất nhiều thảo dược đắp vào nhưng trên da vẫn còn rất nhiều vết máu sót lại. Người này, không phải là thiếu niên kia sao?
Hạ Mạt thấy buồn cười. Cô nghĩ về tương lai hơi xa rồi. Người lấy mạng mình không phải đến rồi sao? Tình huống lúc này có bao nhiêu phiền phức chỉ e là người này đã thấy rõ ràng. Cô không nhịn được thở dài. Lúc nảy chính cô cũng thô lỗ không ít. Đáng lẽ phải chờ kẻ cơ bắp giết thiếu niên này rồi mới động thủ mới đúng. Hiện tại làm cho người khác được lợi rồi.
Lần này thật sự là hết cách.
Cô bỗng nhiên nản lòng, cô đánh giá mình quá cao rồi. Cho dù cô có thể sống lại lần nữa nhưng nhìn lại, tất cả đều giống nhau thôi. Cô chậm rãi nhắm mắt, chờ đối phương động thủ.
“Không… đừng nói là chết…” Thiếu niên trong âm thanh đã có sợ hãi cùng run rẩy. Nghe được giống như sắp khóc đến nơi. Cậu nhìn thấy hai mắt Hạ Mạt nhắm lại, sợ đến mức vỡ mật. Cậu ngồi xổm xuống. Sau đó lại đưa tay đến gần mũi của Hạ Mạt. Cảm thấy có một luồng khí ấm áp thở ra nội tâm liền an tâm. Cậu thở ra một hơi, ngồi xuống đất. Lúc này Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tran-ai/2016573/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.