Ngay khi Hạ Mạt nghĩ vậy thì nhìn thấy vai người kia run run tần suất ngày càng chậm, mắt muốn đóng lại. Cô không nhịn được muốn mắng người. Không phải muốn chết đấy chứ? Dựa vào! Nếu như lúc này cậu chết, không phải cô quá thiệt thòi sao? Cô có chút cảm giác bực bội thở dài một hơi. Nhìn xung quanh. Cô nhớ là lúc nảy thấy một cây Đại Kế, đó là nguyên liệu làm thuốc trị thương tốt nhất của thời kì đầu của trò chơi. Mặc dù so với thuốc thật thua kém rất nhiều. Nhưng lúc này giữ mạng cũng không phải không thể đi.
Cô tìm được bóng cây mà cây Đại Kế mọc rất nhanh. Hạ Mạt vội vã chạy đến, nhanh chóng hái lấy. Bởi vì cô không học kĩ năng thu nhập nên thảo dược không hoàn chỉnh. Hiệu quả cũng sẽ suy giảm. Nhưng vào lúc này ai rảnh đi quản mấy quy định vớ vẫn này?
Cầm lấy thuốc, Hạ Mạt đi đến bên người cậu. Vừa chà vừa nghiền nát thảo dược. Đợi chất lỏng chảy ra, cô vội vã đem nó thoa lên vết thương lớn nhất, ở gần đầu.
Tuy rằng cây Đại Kế này công dụng đã giảm đi, nhưng đối với người mới chơi thập phần hữu hiệu. Rất nhanh, thanh HP vốn dĩ không còn chút máu nào dần khôi phục một điểm. Trên vết thương cũng không chảy máu nữa.
Tốt rồi, trong thời gian ngắn chắc sẽ không chết.
Hạ Mạt thoả mãn kiểm tra trạng thái của người này. Dựa theo tình huống này, hiện tại không có ai công kích cậu, thì sẽ tuyệt đối không chết. Như vậy chính cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tran-ai/2016570/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.