Bình Nguyên Thanh Bình có gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo một chút hương cỏ hoang sơ mà lạnh lẽo. Nhưng đây không phải là điều khiến Hạ Mạt chú ý. Âm thanh này so với âm thanh cô từng nghe thật sự rất quen thuộc.
Thậm chí không đợi xác nhận lần hai, trải qua một thời gian dài thần kinh luôn trong tình trạng căng thẳng khiến cô nảy ra phản ứng ngay lập tức. Hạ Mạt khom người xuống, nhặt hai thi thể nhím vẫn còn chưa biến mất ném vào trong bọc. Bằng tốc độ nhanh nhất, cô đi vòng qua phía sau một cây đại thụ. Nhanh chóng leo lên, ẩn nấp sau lá cây rậm rạp.
Sau khi cô ẩn giấu bản thân, thì cũng nghe được rõ ràng tiếng bước chân hướng về phía mình chạy vội đến. Hạ Mạt nghiêng đầu nghe ngóng. Bước chân không bình thường, còn có nhiều phần hỗn độn. Cô phân tích một chút. Co hai người. Hơn nữa tâm tình của họ đang rất hoảng loạn. Từ những bước chân lộn xộn có thể thấy là họ không có chút kinh nghiệm nào.
“Nhanh lên, nhanh lên đi. Bên này có nhiều cây lắm, trốn ra sau đi.” Một giọng nói vang lên, anh vừa nói vừa thở dốc. Cô có cảm giác như người này đã thật sự mệt muốn đứt hơi. Sau khi nghe anh nói, sau anh là một người khác cũng hướng về cây đại thụ chạy đến.
Hạ Mạt hơi hơi nhíu mày. Sau đó nhìn thân cây mà mình nấp, xác nhận là mình che giấu vô cùng tốt lúc này mới khống chế hơi thở của mình. Để người phía dưới không phát hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tran-ai/2016567/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.