****
Chú Cung vừa uống trà lạnh ăn sủi cảo đông lạnh vừa giảng giải những kiến thức cơ bản của người siêu năng với Ôn Văn, nói tầm một tiếng thì Ôn Văn đã ghi chú đầy mấy trang giấy.
Ừm, làm một thám tử, tốc độ bút ký của Ôn Văn rất nhanh, có thể coi là tiêu chuẩn của tốc ký viên.
"Được rồi, đại khái thì thế tôi, bao nhiêu kinh nghiệm trong bụng tôi bị cậu moi hết rồi, chỉ được lấp bằng ba cái thứ thực phẩm đông lạnh."
Chú Cung đứng dậy, xoa xoa bụng cảm thán nói: "Nói ra thì cậu là người trẻ tuổi mà rượu không dính thuốc lá không dính, ăn thì chỉ ăn mớ hàng đông lạnh này, sống chẳng có gì thú vị."
"Tôi thấy chú ăn ngon lành còn gì..." Ôn Văn nhướng mày, sau đó anh có nấu thêm một nồi, cũng đã bị chú Cung tiêu diệt hết.
"Khụ khụ khụ, bình thường ở nhà tôi cũng ăn mấy món này, chỉ là không được ăn món ngon khác nên có chút thất vọng thôi, được rồi, không nói thêm nữa, tôi cũng phải đi rồi, còn ở nữa thì người trẻ tuổi sẽ không vui mất."
Chú Cung ăn mặc quần áo chỉnh tề đi ra ngoài, Ôn Văn rất muốn nói bây giờ mình không muốn đuổi nữa, chỉ là cuối cùng vẫn không nói.
Lúc châm chích cà khịa người khác Ôn Văn có thể nói rất lưu loát, nhưng những lời tiết lộ tình cảm thật sự của mình thì anh rất hiếm khi nói ra.
"Rất cám ơn buổi chỉ dạy này, tôi nợ chú một ân tình."
Tiễn chú Cung ra cửa, Ôn Văn trịnh trọng nói, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-thu-nhan-tai-ach/3995212/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.