Sau khi Hà Hoan chạy ra, Tần Ca nhớ đến ngày đó Thân Mộc rời kinh đã từng âm thầm giao cho hắn một mảnh thiết bài, nói rằng vật ấy có một ngày sẽ hữu dụng, tuyệt đối phải giữ kỹ. Cùng ngày Ngũ Tử Ngang hộ tống Hà Hoan quay về Phượng Minh, sau đó Tần Ca cũng đã quên việc này, chẳng lẽ chìa khóa kia chính là mảnh thiết bài hay sao? Tần Ca nhanh chóng xuống giường rồi đi ra phòng ngủ, Ôn Quế vội vàng đi theo hỏi, “Hoàng Thượng, xảy ra chuyện gì?”
“Không có gì. Nơi này không cần các ngươi hầu hạ, đều lui xuống đi.”
“Dạ.”
Ôn Quế lập tức vẫy lui tất cả thái giám, trước khi đi thì hắn cũng cẩn thận đóng cửa lại, hắn nhìn thấy Hoàng Thượng hình như đang tìm thứ gì đó, trong lòng tràn đầy nghi hoặc nhưng chỉ đóng cửa lại rồi canh giữ ở bên ngoài.
Tần Ca tìm được mảnh thiết bài từ trong ngăn bàn, sau đó mới quay về phòng ngủ. Hắn cảm thấy hơi sốt ruột khi chờ đợi, chỉ trong chốc lát thì hắn nghe được tiếng của Hà Hoan quay lại, Tần Ca lập tức lên giường, giả vờ như không có chuyện gì.
“Hoàng đế ca ca, ta đã quay lại.” Hai tay ôm một hộp gỗ màu đen, bởi vì chạy một mạch đến đây nên lúc này Hà Hoan vừa thở hồng hộc vừa bước đến.
Tần Ca ngoắc tay bảo hắn tiến lên giường, “Chui vào trong chăn, toàn thân của ngươi đông lạnh cả rồi.”
Hít hít mũi, Hà Hoan giao hộp gỗ cho Tần Ca rồi nhanh chóng thoát ngoại bào, sau đó chui vào trong lớp chăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-nich/1349678/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.