“Vương gia.”
“Nàng hiện tại như thế nào?”
“Bẩm Vương gia, thương thế của nàng đã lành lặn hơn phân nửa, bất quá vẫn chưa thể xuống giường đi lại.”
“Tiếp tục chăm sóc.”
“Dạ.”
Đẩy cửa tiến vào, sau đó Ngũ Tử Ngang đóng cửa lại, trực tiếp đi vào phòng ngủ. Nữ nhân đang dựa vào đầu giường vừa thấy hắn thì lập tức đề phòng mà ngồi dậy. Trên khuôn mặt tái nhợt vẫn có thể nhìn thấy vết roi, hai tay bầm tím bị rút móng vẫn chưa dài ra.
Mỉm cười ôn hòa đối với nàng, Ngũ Tử Ngang kéo ghế rồi ngồi xuống, cách xa chiếc giường một khoảng, “Ngươi nhất định rất muốn biết vì sao bổn Vương lại cứu ngươi ra có đúng hay không?”
Nữ Nhân lạnh lùng nói, “Muốn giết thì cứ giết, Vương gia không cần nhọc tâm, những gì muốn nói thì ta đều đã nói, dù sao cũng chỉ là chết.”
Ngũ Tử Ngang vẫn ôn hòa vừa cười vừa nói, “Bổn Vương có nói muốn nghe được cái gì từ chính miệng của ngươi hay sao? Bổn Vương chỉ là không nỡ nhìn thấy một nữ tử bị đối xử như vậy, không đành lòng mà thôi. Đợi đến khi thương thế của ngươi khỏi hẳn, ngươi muốn rời đi khi nào thì cứ việc. Ngươi cũng chỉ là người bán mạng đáng thương, bổn Vương sẽ không gây khó dễ cho ngươi.”
Nữ tử ngây người, khóe mắt liếc nhìn Ngũ Tử Ngang, thầm nghĩ hắn có âm mưu gì. Làm nghề này, mặc kệ là bị bắt hay là thất bại thì đều sẽ chết, nàng cũng đã sớm chuẩn bị tốt. Vả lại nàng đã nói ra thân phận của mình, cho dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-nich/1349663/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.