Diễn ra trong vòng ba canh giờ, Vịnh Xuân yến có thể nói là kết thúc viên mãn. Rất nhiều người có thể bộc lộ tài năng ở lần Vịnh Xuân yến này, học thức khiến tất cả đều bị chấn nhiếp. Lâm Giáp chọn lựa một nhóm thiếu niên có tài để làm đệ tử của mình, tiếp tục rèn luyện học vấn, chuẩn bị sẵn người để ngày sau triều đình có thể sử dụng. Lương Châu thất hiền, tứ tài tử Lạc Dương, Tân Môn tam kiệt đều trổ hết tài năng, giành được sự tán thưởng của Tần Ca.
Người tham dự Vịnh Xuân yến đều đem tất cả tri thức và học vấn của mình bộc lộ ra ngoài, không khí náo nhiệt và kịch liệt của Vịnh Xuân yến tựa hồ chỉ trong nháy mắt liền trôi qua, rất nhiều người vẫn chưa đạt được tâm nguyện, rất nhiều người đều mong Hoàng Thượng có thể xem xét cho mình thêm vài lần, rất nhiều người mang hy vọng mà đến lại mang hy vọng trở về. Mà những người chỉ có biểu hiện gọi là tạm được thì đành chấp nhận sự thật, có thân phận danh giá thì sao, không có thực lực và tài năng cũng đều uổng công.
Mỗi người đem theo tâm tư khác nhau mà ly khai hoàng cung, ly khai nơi có thể đem đến cho bọn họ vinh quang và tôn quý. Phùng Duy Châu ảm đạm nhìn ngai vàng của Hoàng Thượng một cái, cúi đầu theo mọi người ly khai khỏi hoàng cung. Đi được vài bước, hắn dừng lại một chút, trong mắt là giãy dụa và do dự. Lại hồi đầu liếc nhìn nơi mà Hoàng Thượng đã ngồi ở đấy cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-nich/1349656/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.