“Hoàng Thượng giá lâm–”
Vài người trong Thanh Vận cung nghe tiếng thông báo thì sắc mặt lộ vẻ kích động. Công chúa Việt Lặc Vân Tú lập tức tái nhợt sắc mặt, thị nữ vội vàng giúp nàng chỉnh trang lại dáng vẻ, sau đó bước nhanh ra ngoài.
“Nô tỳ cung nghênh Hoàng Thượng.” Vừa nhìn thấy một vạt màu minh hoàng thì Việt Lặc Vân Tú liền vội vàng quỳ xuống.
“Nô tỳ cung nghênh Hoàng Thượng.” Bốn ả thị nữ tùy thị của Nữ Trinh quốc cũng tiến đến quỳ gối phía sau Việt Lặc Vân Tú.
“Trẫm có chuyện muốn nói với Công chúa, các ngươi đều lui xuống đi.” Tần Ca nói một cách thản nhiên.
Đám người hầu đứng dậy rồi cúi đầu lui ra, Ôn Quế lại đưa tay ngăn cản bốn ả cung nữ của Việt Lặc Vân Tú, sau đó mỉm cười nói, “Các ngươi tạm thời lưu lại.” Sắc mặt của bốn người biến đổi, bàn tay của Việt Lặc Vân Tú trong y mệ lại càng run rẩy.
Khổng Tắc Huy đóng cửa, hai tay ôm kiếm dựa vào trên cửa. Vừa thấy tư thế của hắn, sắc mặt của bốn ả thị nữ trở nên tái xanh, đều cúi thấp đầu. Tần Ca tiến lên rồi nâng Việt Lặc Vân Tú đứng dậy, nắm lấy cằm của nàng mà tán thưởng, “Công chúa thật sự có thể nói là quốc sắc thiên hương, sau khi nhìn thấy Công chúa thì trẫm ngày ngày đều nghĩ về Công chúa.”
Ôn Quế trừng lớn mắt, đây là Hoàng Thượng?
“Nô tỳ không dám nhận.” Việt Lặc Vân Tú cúi đầu, hàng lông mi run rẩy.
Tần Ca buông tay, như cười như không mà tiến đến bên nhuyễn tháp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-nich/1349644/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.