Lúc Tiểu Tinh Tinh lên bốn tuổi, đi theo hai phụ thân đến núi Lương Bình tránh nóng.
Núi Lương Bình nằm ở vị trí giao giữa hai nước, lệch về hướng đất nước của Lục Cảnh Hoán, trên núi có ngôi chùa ngàn năm, chính là nơi Phượng Tinh Châu tu hành, cũng là là nơi Nhiếp chính vương nương nhờ khi còn nhỏ.
Nơi này dạy ra được hai quyền thần, đường núi cũng được tu sửa khá tốt, có thể đi lại bằng xe ngựa.
Tiêu Hành đã rời khỏi nhiều năm, lần đầu trở lại nơi này, không chọn ngồi xe ngựa mà đi bộ lên núi, ôm Tiểu Tinh Tinh: “Phụ vương đưa ngươi đến nơi trước đây từng ở.”
Tiểu Tinh Tinh rất phấn khởi, cảm thấy chỗ trước đây phụ vương từng ở chắc chắn là chơi rất vui, ghé vào vai Tiêu Hành, đôi mắt xoay tròn nhìn cảnh vật xung quanh, hỏi Sở Chiêu Du đang tụt lại phía sau một bước: “Phụ hoàng, Hành Hành có đến không?”
Hành Hành là con trai của Lục Cảnh Hoán, là bạn bè thân thiết của thái tử nhỏ.
Sở Chiêu Du thở hồng hộc: “Có, đã đến rồi.”
Tiêu Hành nghe thấy âm thanh của Sở Chiêu Du, quay đầu nói: “Đi ngồi xe ngựa đi, đừng để bản thân mệt.”
Nhiếp chính vương nghĩ rằng cuộc sống của Tiểu Tinh Tinh rất thoải mái, muốn cho nhóc lên núi chịu khổ, để biết cách quý trọng hiện tại và rèn luyện ý chí.
Chịu khổ, đầu tiên là phải tự mình đi lên núi, không được ngồi xe ngựa.
Còn Sở Chiêu Du thì không cần phải đặc biệt “chịu khổ”, Tiêu Hành bảo y ngồi xe ngựa, y lại cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-mang-thai-con-cua-nhiep-chinh-vuong/1791700/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.