ca chăm con với Ninh Nhi, nghe thấy tiếng ho liền tỉnh lại, phát hiện ra chúng tôi đang vận chuyển thi thể Trương Đắc Thịnh ở phòng khách Tây, cô ấy kinh hoảng kêu
ré lên, tôi bịt miệng cô ấy cũng không được, đành giữ đến lúc cô ấy không vùng vẫy nũa...”
Trương Phúc Long kéo một góc tấm chăn đậy Tú Liên phu nhân: “Tú Liên, Phúc Long có lỗi với nàng...”
Mọi người nghe Trương Phúc Long kể chuyện đều trầm mặc không nói gì, cuối cùng, Dương Phổ cất tiếng: “Trương công tử, ngày mai hai người phải lên đường rồi, tôi
thấy tốt nhất nên giao đứa nhỏ cho Bội Vân chăm sóc trước đi.”
Trương Phúc Long nở một nụ cười thê lương, chầm chậm lắc đầu: “Không cần đâu...”
Hai tay Bội Vân bụm chặt miệng, khóc nấc lên thảm thiết.
Trương Phúc Long và Ninh Nhi nhìn nhau, Ninh Nhi vùi mặt vào cổ Trương Phúc Long dụi dụi, rồi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh ta nói: “Phúc Long, kiếp sau Ninh Nhi
vẫn là người của chàng, nhất định sẽ trả chàng một tấm thân trong sạch...”
Nói xong liền lấy trong người ra một bình rượu sứ to bằng bàn tay, Trương Phúc Long cầm lấy bình rượu, dùng ngón cái bật nắp bình, ngửa cổ uống sạch số rượu bên
trong, sau đó quay mặt lại hôn lên môi Ninh Nhi.
Mọi người thấy Ninh Nhi đang tham lam mút lấy rượu trong miệng Trương Phúc Long, sau đó thẫn thờ ngẩng đầu lên nhìn vào mắt chồng, từ trong mắt cô chảy ra
không phải nước mắt, mà là máu tươi.
Dương Phổ sực tỉnh ngộ, thứ bọn họ uống không phải rượu, mà là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-long-tap-2-tranh-doat-long-quyet/35018/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.