Nghê Vũ mở mắt ra, động tác đầu tiên của cậu là duỗi người.
Cậu vẫn chỉ là một con báo nhỏ, nâng cái mông lên cao, dùng hết sức mình duỗi người.
Nhưng mà, động tác vốn được làm mỗi ngày lúc này lại thất bại.
Bởi vì lúc cậu vận dụng hết sức lực từ thời còn bú sữa đến giờ để duỗi người thì chân phải phía sau bị trượt, đạp vào khoảng không.
“Meoo — “
Lúc này cậu mới phát hiện, thì ra không phải mình đang nằm trong ổ, mà là đang ngủ ở…
Long lòng của người khác?
Báo săn vừa ngẩng đầu lên liền đụng phải đôi mắt hờ hững của cậu bé.
Khi Trầm Trì còn bé, đôi mắt anh không đen kịt sâu thẳm như sau này, bây giờ màu mắt anh hơi nhạt một chút, có màu xám tựa sương mù, làn sương mù đó đã ngăn tất cả ánh sáng ở bên ngoài.
Một người một báo nhìn nhau, bỗng nhiên Nghê Vũ đứng lên, hai chân trước đặt lên bả vai Trầm Trì, bộ râu mỏng dính gần như quét hết lên mặt Trầm Trì.
“Tiểu tiên sinh.”
Giọng nói của báo con mềm mại đáng yêu vô cùng, chân đứng không vững, vừa nói xong câu này, chân phải lại trượt một phát, khiến báo nhỏ ngã lăn quay xuống bãi cỏ, chỏng vó lên trời.
Trầm Trì khom lưng cúi người ôm cậu lên, “Báo nhỏ.”
Nghê Vũ bị nhấc lên, đôi mắt tròn xoe mở to lanh lợi, cậu há miệng kêu meo meo như mèo.
Tiếng kêu của báo thành niên tựa như mèo, còn báo nhỏ thì tiếng kêu càng non hơn.
Nghê Vũ bất mãn nói: “Thả em xuống đi!”
Trầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291036/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.