Âm thanh nhắc nhở đặc thù của thiết bị liên lạc cá nhân truyền đến, Nghê Vũ lập tức chạy ra khỏi sự kìm kẹp của đồng đội, nhìn xung quanh tìm kiếm chỗ thích hợp để nói chuyện.
Tranh Lạc ở phía sau gọi với theo: “Đừng đi mà, làm thêm một trận nữa thôi!”
Cuộc gọi đã được kết nối, câu “Làm thêm một trận nữa thôi” vừa vặn truyền vào thiết bị liên lạc cá nhân.
Giọng nói của Trầm Trì nhàn nhạt, còn mang theo một chút ý cười, “Làm thêm một trận nữa?”
Nghê Vũ quay đầu lại rống to: “Không làm, không làm nữa!”
Tranh Lạc lại lớn giọng, “Chưa đã ghiền mà!”
Nghê Vũ nghe tiếng cười trầm thấp của Trầm Trì quanh quẩn bên tai mình, giống như lúc hai người thân mật với nhau, Trầm Trì nằm đè lên người cậu, ghé vào tai cậu, cười trêu cậu là báo lười hết pin.
Tai Nghê Vũ lập tức nóng bừng, vành tai cậu mỏng manh, đỏ ửng dưới ánh sáng nhìn như trong suốt.
Trầm Trì từng cắn tai cậu rồi nói vị cũng không tồi.
“Cảm giác tốt vậy à?”
“Mặn như bánh quy bánh quế vậy.”
“… Em biết rồi, anh chê tai em toàn mồ hôi chứ gì.”
Trầm Trì ôm cổ cậu cười.
Cậu còn nhỏ giọng cãi lại, “Em đây còn ngại nó hiện giờ chỗ nào cũng đều là nước miếng của anh hết nè.”
Nghê Vũ cảm thấy hình như mình có hai bộ não, một cái có chứa “Sí Ưng”, chứa “Tiêu Ngạn”, chứa tất cả những điều cậu quan tâm — trừ Trầm Trì, còn một cái khác chỉ chứa mỗi Trầm Trì. Hai bộ não này thường xuyên đánh nhau, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291026/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.