Làn sương mù màu đen óng ánh tựa pha lê từ trên cổ, trên người Nghê Vũ được thu lại, giáp cốt được chế tạo từ ‘lưu’ được hoa văn phượng hoàng và bụi gai trên lưng thu hết vào trong, tựa như một tấm tơ lụa thượng đẳng đang trượt xuống.
Nghê Vũ bị Trầm Trì kéo sát vào người mình, nhưng khi môi anh sắp chạm vào thì cậu lại vô thức vươn tay lên, nhẹ nhàng để lên ngực Trầm Trì.
Đôi mắt đen như mực của Trầm Trì thoáng chốc như ngưng tụ.
Nghê Vũ cũng không hiểu tại sao mình lại làm như thế.
Từ trước đến giờ cậu rất thích hôn Trầm Trì, lại càng thích được Trầm Trì hôn, ban đầu kỹ năng hôn của cậu rất kém, là Trầm Trì đã ôm eo cậu, kéo cậu vào lòng, dạy cậu từng chút từng chút một.
Cậu rất mạnh, lúc nào cũng muốn chủ động hôn, nhưng dù cho trước đó khí thế của cậu có hùng hổ như thế nào thì khi môi lưỡi bị Trầm Trì xâm chiếm, cậu c*̃ng chỉ có thể cố gắng liều mạng chống đỡ mà thôi.
So với con người thì người ký sinh quả thật có rất nhiều khuyết điểm. Ví dụ như, con người khi bị hôn nhiều sẽ quên hết tất cả, nhiều lắm c*̃ng chỉ là đỏ mặt, tim đập loạn nhịp và mắt thì mơ màng, vậy nhưng người ký sinh lại biểu hiện ra những đặc điểm của dã thú.
Cậu không chỉ đỏ mặt mà lúc vừa hôn, tai báo của cậu cũng hiện ra luôn.
Đã có lúc cậu cảm thấy rất xấu hổ vì điều này, nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy khổ sở không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291019/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.