Lá chắn phòng ngự đã trở thành một mảnh sương mù dày đặc không đồng nhất, lúc nãy pháo năng lượng không có cách nào bắn xuyên qua đó được. Theo đường đạn cho thấy, thời điểm đạn tiếp xúc với làn sương mù, chùm sáng đã bị chuyển hướng cực kỳ nhẹ, tựa như làn sương mù đó không phải là sương mù, mà là mặt nước, dưới mặt nước là một thế giới độc lập khác.
Yểu Sạn ra lệnh cho bốn chiếc phi hành khí trinh sát tới gần Phù Không đảo từ nhiều hướng khác nhau. Ngay lúc điều tra viên quay lại “Cách Phù Không đảo khoảng 27 m”, làn sương mù bỗng buông xuống càng dày hơn, ánh sáng mãnh liệt cũng lóe lên, cả bốn chiếc phi hành khí cùng biến mất chỉ trong chớp mắt!
“Biến mất rồi?” Tiến sĩ Bách Lộ nhìn chằm chằm vào màn hình điều khiển, “Bị hút vào Phù Không đảo rồi?”
Trầm Trì nhìn Lộ Địch giống như đã chết. Con hồ ly bị Yểu Sạn tóm trở về kia thì đang ngồi xổm trên đùi Lộ Địch, nhẹ nhàng vươn đầu lưỡi ra l**m l**m ngón tay Lộ Địch.
Cảnh tượng này thật kỳ quái. Con hồ ly đã bị tuyệt chủng này đến từ đâu? Tại sao nó lại thân thiết với Lộ Địch như vậy chứ? Cẩn thận nhìn lại thì con hồ ly này cũng không giống với hình ảnh hồ ly trong tài liệu, lông toàn thân nó trắng như tuyết, nhưng lông rải rác chỗ móng vuốt lại có màu đỏ đậm, đuôi xòe ra còn lớn hơn cả cơ thể nó.
Nhưng lúc này, dù có chuyện cổ quái gì xảy ra cũng không bằng chuyện Phù Không đảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5291016/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.