Nghê Vũ muốn lắc đầu, nhưng mà Trầm Trì lại dùng sức cho nên cậu không nhúc nhích được, đành phải mím mím môi.
Trầm Trì buông cậu ra, thở dài, “Cả Tình Sênh lẫn Phong Nguyệt đều còn sống, bọn họ đều được đưa đến Sở nghiên cứu bệnh độc. Phòng thực nghiệm cũ cũng không bị phá hỏng.”
Nói xong, Trầm Trì nhìn về phía Nghê Vũ, “Tất cả đều là công lao của em.”
Nghê Vũ nhướn nhướn đuôi chân mày.
Trầm Trì yên lặng trong chốc lát rồi nói, “Có biết vì sao em nhận được mệnh lệnh là oanh tạc mà không phải bắt sống thủ lĩnh quân phản loạn không?”
Nghê Vũ gật đầu, “Bởi vì nhiệm vụ bắt sống có thể thất bại còn nguy hiểm rất lớn.”
“Những năm gần đây, hiểu biết của chúng ta đối với cánh rừng sương mù này không nhiều lắm, phòng thực nghiệm cũ lại nằm ở nơi sâu xa nhất trong rừng, nơi đó có vô số sinh vật biến dị đang ẩn náu. “Trầm Trì nói: “Có lẽ, bản thân cánh rừng này đã trở thành sinh vật biến dị khổng lồ từ rất lâu rồi. Bắt sống Tình Sênh và Phong Nguyệt tất nhiên là quan trọng, thế nhưng cân nhắc đến được và mất thì, ‘Sí Ưng’ là một trong những lực lượng tác chiến quan trọng nhất của ‘Tiêu Ngạn’, không thể tổn hại ở đây được.”
Nghê Vũ rũ mắt, “Là em kích động.”
“May mà trước lúc kích động em còn biết giao quyền chỉ huy lại cho Lâm Suyễn.” Trầm Trì nói: “Có phải là tôi nên khen em một chút không?”
Nghê Vũ dùng dư quang liếc nhìn Trầm Trì, cậu làm bộ nói: “Sau này em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5290998/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.