Nghê Vũ đối với việc lỗ tai báo thích xuất hiện lúc nào thì xuất hiện lúc đó rất bực bội. Trầm trì nói chúng nó đáng yêu, cậu làm cho có lệ mà sờ một chút, hoàn toàn không có cảm giác thoải mái như khi được Trầm Trì xoa.
Mà nói ra cũng thật kỳ quái, sau khi hoa văn ký sinh được cải tạo, thú tính của cậu quả thật được áp chế xuống rất nhiều, không cần người khác nói, bản thân cậu cũng có thể cảm nhận được — cậu đã trầm ổn hơn rất nhiều, cảm xúc không còn biểu hiện ra ngoài giống như lúc vừa trở thành người ký sinh. Ví dụ rõ ràng nhất là, dường như tai báo của cậu không còn lộ ra khi ở cùng các đồng đội nữa.
Cậu đã có thể khống chế tai báo thu lại hoặc mọc ra theo ý mình.
Thế nhưng khi ở cùng với Trầm Trì thì lại ngoại lệ.
Cậu nghi ngờ, không biết lúc cải tạo hoa văn ký sinh cho mình, tiến sĩ Bách Lộ có động tay động chân gì giúp Trầm Trì hay không, nếu không sao tai báo của mình không chịu sự khống chế của mình lúc ở trước mặt Trầm Trì?
Nhưng Bách Lộ tiến sĩ là người cao thượng, một lòng nghiên cứu y học, không có khả năng làm những việc như thế.
Vậy cũng chỉ có thể là trong lòng cậu mang ý xấu, tâm tư đối với Trầm Trì quá nặng.
“Vừa rồi ngài hôn tôi.” Tim Nghê Vũ đập thật nhanh, “Ngày đó ở phòng giải phẫu, kỳ thật ngài nghe được những lời tôi nói?”
Trầm Trì cười mà như không cười, dáng vẻ nhàn tản dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5290989/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.