Nghê Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình, trong đôi mắt cậu thủy quang sáng lóng lánh.
Tai cậu hơi ù, đại não như bị một cục bông đột nhiên nở to lấp kín, tạm thời mất đi khả năng suy nghĩ.
Trầm Trì đang nói gì vậy?
Sau này cậu không bị hoa văn ký sinh khống chế nữa, chỉ chịu sự khống chế của Trầm Trì?
Điều này sao có thể chứ?
Cậu là người ký sinh mà.
Ngay từ lúc hoa văn ký sinh xuất hiện, có nghĩa là thú tính đã dung nhập vào ý thức của cậu, đây là điều mà tất cả những người ký sinh không có cách nào tránh được.
Mặc dù cậu đã tuyên thệ rằng mình sẽ mãi mãi trung thành với Trầm Trì, thế nhưng lúc thú tính phát tác thì cậu không chắc mình có thể luôn tỉnh táo được.
“Ngài định thay đổi hoa văn ký sinh của 04?” Một vị tướng lĩnh trung niên nhíu mày hỏi.
Nghê Vũ biết vị tướng lĩnh này.
Trong cuộc tranh luận lúc nãy, vị tướng lĩnh này đã khẳng định cậu có tài, cho là đội 1 của “Sí Ưng” có thể tiến hành thí nghiệm chế độ song đội trưởng, ở một số thời điểm mấu chốt, nếu như cậu bị hoa văn ký sinh ảnh hưởng thì một vị đội trưởng khác sẽ nắm quyền quyết định.
So với những vị sĩ quan mạnh mẽ phản đối người ký sinh làm đội trưởng kế nhiệm, thì vị tướng lĩnh này đã cho cậu đủ tôn trọng. Nếu như đề nghị này cuối cùng được thông qua thì c*̃ng không phải cậu không tiếp thu được.
Tầm mắt cậu di chuyển, lần nữa nhìn về phía Trầm Trì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-lac-so-hoa/5290987/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.