Chuyện tình ở Thất vương phủ, Thanh Li cũng có biết, giờ khắc này nhìn sắc mặt Khác thái phi, nàng cũng có thể đoán ra một chút.
---- Đáng đời, trách được ai.
Nàng không nhìn Khác thái phi nữa, ánh mắt chuyển sang nhị vị thái phi bên cạnh, nói vài câu với từng người, lại dặn dò hai vị công chúa vài câu.
Dù sau Thanh Li cũng đã từng sinh con, có mấy lời cũng có thể chia sẽ với các nàng một chút.
Yến tiệc năm nay cũng không có chuyện kinh tâm động phách gì, cứ bình bình đạm đạm mà trôi qua như vậy thôi.
Trong lòng Khác thái phi không vui, song bà ta cũng không nói mấy lời khiến Hoàng đế mất hứng, Thất vương không được tự nhiên nhưng lại không dám mảy may thể hiện, trên mặt vẫn thủy chung treo nụ cười khiêm tốn nhẹ nhàng.
Sau khi yến tiệc chấm dứt, trước khi đi, Triệu Hoa anh kín đáo nhìn thoáng qua Hoàng hậu.
Bụng nàng đã nhô cao, khuôn mặt vẫn xinh đẹp như hoa đào, Hoàng đế đi bên cạnh một tay bế trưởng tử của bọn họ, một tay dắt tay nàng, hai người cùng chầm chậm đi về phía nội điện.
thật không công bằng.
Cuộc sống của nàng ta hoàn mỹ như thế, còn cuộc sống của nàng ta lại giống như con chuột chui dưới cống, làm cách nào cũng không thể tránh khỏi âm u.
Triệu Hoa anh xiết chặt các khớp ngón tay đi theo sau lưng Thất vương, một đường ra ngoài.
Đương nhiên Thanh Li sẽ không biết suy nghĩ của Triệu Hoa anh, nàng cũng không có hứng thú muốn biết, nàng chỉ nằm trên giường ôm bụng, buồn bực không biết khi nào sinh mà thôi.
"Diệu Diệu," Tắm xong, Hoàng đế bế nhi tử trần trùng trục đi ra, "Nàng đang suy nghĩ gì thế?"
Thanh Li rầu rĩ liếc hắn một cái, "không biết khi nào thì ta mới sinh nữa."
Hoàng đế không nhịn được cười, sau đó hắn vỗ lên cái mông nhỏ của Nguyên Cảnh một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cung-rat-nho-nang/2048410/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.