*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Tồn Tồn
Vị Ương Cung tọa lạc ở phía bắc Tuyên Thất Điện, là nơi ở của trung cung cao quý nhất.
Mặc dù nói là như thế, dựa theo tốc độ bước đi của Thanh Li, dù đi cả một canh giờ, nàng còn chưa đi được một vòng.
đang là ngày mùa hè, hiện giờ cũng đã gần giữa trưa, bên ngoài cực kỳ nóng, mới đi vài bước mà đã toát hết mồ hôi.
Thanh Li nhìn xung quanh một hồi, thấy đã đến buổi trưa, nàng bèn trở lại Nội điện.
Cung nhân đứng đầu một bên dâng lên cho nàng khăn lau mặt, sau đó còn nhẹ giọng hỏi: ‘Canh giờ không còn sớm, Nương nương đã muốn dùng bữa chưa ạ?’
‘không vội,’ Hoàng đế không có ở đây, một mình Thanh Li dùng bữa không có gì vui, nàng hỏi tiếp: ‘Bên phía Bệ hạ, sắp kết thúc chưa?’
Lời này nếu đổi lại là một người khác hỏi, nói không chừng sẽ bị chụp mũ dò xét hành tung Hoàng đế, thế nhưng cung nhân thái giám nơi này đều là do đích thân Trần tổng quản lựa chọn, biết nàng quan tâm chuyện này nên đã sớm chuẩn bị, ‘Mấy vị đại nhân đều đã về hết rồi ạ, chỉ còn lại Công bộ thượng thư Lâm đại nhân còn ở lại nghị sự, chắc không lâu nữa sẽ chấm dứt.’
Theo lời Quý Khoan, hơn phân nửa thời gian nghị sự đều vào buổi trưa, không có gì kỳ lạ cả, chỉ là trong lòng nàng có chút xót xa --- Mỗi ngày phải dậy sớm thượng triều, sau đó nghị sự đến trưa, tiếp theo còn phải phê duyệt tấu chương, chẳng trách người gầy đến thế.
~
Năm trước, phương Bắc mưa to trên diện rộng, hình thành ngập úng lũ lụt nguy hiểm, sau đó mực nước sông Hoàng Hà dâng cao, gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cung-rat-nho-nang/2048303/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.