*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
hắn nói kết tóc làm phu thê, ân ái không nghi ngờ.
hắn còn nói, Trẫm là nơi nàng dựa vào, nàng phải tin trẫm.
Thanh Li ngẩng đầu nhìn chằm chằm hoàng đế, hắn cũng cúi đầu, ánh mắt sâu lắng đối mặt với nàng không hề né tránh.
không biết sao, hốc mắt nàng chợt có chút ẩm ướt, cổ họng nghèn nghẹn.
Ai ngờ, nước mắt nàng còn chưa kịp rơi, Hoàng đế đã đưa tay nâng cằm nàng lên, khiến nước mắt nàng chảy ngược trở vào.
Sắc mặt hắn không biết phải làm sao, hắn trầm giọng: ‘không cho khóc.’
Lời này có chút hung dữ, thế nhưng từ miệng hắn nói ra, Thanh Li không sợ một chút nào, thậm chí bỗng nhiên còn... Muốn cười.
Khóe môi nàng không tự giác cong lên, nàng liếc nhìn trộm Hoàng đế, thấy hắn cúi đầu cười như không cười nhìn mình, lúc này nàng mới vội vàng kiềm nén lại.
Ai dè nụ cười kia quá tươi, cũng quá rực rỡ, khiến lòng người phấn chấn như ngửi thấy hương hoa quế tháng tám, dạt dào từng làn từng làn, phiêu tán trong không khí, không cách nào thu về được.
Thanh Li không muốn kiềm chế nữa, thế là nàng bất chấp tất cả, đứng trước mặt Hoàng đế, khóe môi càng ngày càng cong, không cách nào ngăn được.
- -- Người này, sao lại tốt như thế.
Ngôn ngữ không thể không truyền đạt hết, văn vẻ có thể không miêu tả tốt, song nàng vẫn muốn nói với hắn... Đời này thiên trường địa cửu.
Nàng vừa vui vẻ tinh khiết như vậy, rơi vào mắt Hoàng đế khiến lòng hắn mềm mại hẳn, hắn đưa tay lau giọt nước mắt vương trên mi nàng rồi lắc đầu bật cười: ‘cô nương ngốc.’
Sống nhiều năm như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cung-rat-nho-nang/2048266/chuong-23-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.