Tỉ mỉ nhớ lại, Thanh Li chỉ gặp Hoàng đế một lần, thời gian tiếp xúc không tính là dài.
Tuy là như thế nhưng ít nhiều gì nàng thật sự cảm thấy mình hiểu được tính tình Hoàng đế.
Người này, biểu hiện ra bên ngoài chính là không nói chuyện thì không biết tính, lúc mở miệng nói chuyện là khiến lòng người ta ngọt không chịu nổi, khóe môi không lúc nào hạ xuống được.
Người khác thì thế nào Thanh Li không biết, dù sao nàng bị Hoàng đế trêu đến không biết phải làm sao, quả thực trong đầu toàn là bong bóng màu hồng.
nói đâu xa, từ khi Hoàng đế gửi thư, liên tiếp mấy đêm liền Thanh Li cứ lăn lộn không ngủ được.
Nhớ hắn, nhớ hắn, nhớ hắn.
Ngoài chuyện nỗi nhớ nhung được bày tỏ trong thư thì trong thư còn có một lời mời -- Mùng bảy tháng năm, hẹn gặp nhau ở Phù Yên sơn.
Thanh Li nắm chặt bức thư hơi mỏng trong tay, lật đi lật lại xem bao nhiêu lần cũng không chán, mỗi một lần xem trái tim đều "Thình thịch thình thịch" không ngừng nhảy loạn.
---- Nam nhân này thuộc về nàng, chỉ thuộc về một mình nàng mà thôi.
Nàng nhẹ nhàng cong khóe môi, giữa lông mày vui vẻ thể hiện sự hạnh phúc của mối tình đầu, mang theo độ cong ngọt ngào, tươi đẹp như ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ.
thật tốt...
Chỉ cần nghĩ đến đây, cảm giác vui mừng tự nhiên lan tràn.
Lúc người ta vui sướng thật lòng thì loại vui sướng này như nước nấu sôi trên bếp, sùng sục sùng sục vang không ngừng, không cách nào che giấu trước mặt người khác.
Dáng vẻ Thanh Li như thế, đương nhiên không thể gạt người bên cạnh, nhất là mẫu thân nàng Đổng thị.
Dù sao Thanh Li cũng không còn nhỏ, nàng đã mười sáu tuổi rồi, sắp sửa xuất giá, người mà nàng gả lại là quân chủ thiên hạ chí tôn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cung-rat-nho-nang/2048264/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.