Một cách kỳ lạ, Phó Minh Luân lại tạm thời ở lại nhà của Phó Minh Tùy và Hứa Thư.
Tuy anh ta biết rõ mình là người không được hoan nghênh cho lắm, nhưng với tư cách là một nghệ sĩ có phong cách hành xử kỳ quặc, da mặt của anh ta xưa nay luôn rất dày.
Đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Phó Minh Tùy, anh ta vẫn ung dung ăn uống như thường, có chuyện gì cũng chẳng để bụng.
Hơn nữa, Hứa Thư lại còn khá tốt với hai bố con họ.
Phó Minh Luân nhìn mâm cơm gia đình đang nghi ngút khói, không kìm được mà cảm khái:
“Chị dâu à, chị thật là người tốt.”
Hứa Thư cười nhẹ:
“Ha ha, cũng không có gì đâu.”
Sau đó bế Đường Đường vào phòng để thay quần áo.
Dù Phó Minh Luân trông có vẻ không đáng tin cậy, nhưng ít ra anh ta cũng mang theo một chiếc vali, bên trong có quần áo dự phòng cho đứa bé.
Với phong cách nghệ sĩ của mình, Phó Minh Luân chọn quần áo cho con cũng chẳng có gì mới mẻ.
Đường Đường chỉ vào bộ đồ ngủ hình khủng long màu vàng bơ lông xù, nói đó là bộ đồ ngủ của mình.
Sau khi Hứa Thư mặc vào cho bé, vốn dĩ cậu bé gầy gò mảnh khảnh nay nhìn như một quả bóng lông mềm mại, lại càng thêm đáng yêu.
Hứa Thư mỉm cười, nhẹ nhàng chạm vào má phúng phính của cậu bé:
“Dễ thương quá đi mất.”
Đường Đường rất lễ phép, ngoan ngoãn đáp:
“Cảm ơn bác ạ.”
Hứa Thư cố nén không xoa bóp mặt bé, dịu dàng hỏi:
“Đường Đường năm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229936/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.