“Phó Minh Tùy nói… cậu ấy thật sự cố ý sao?”
Cố ý ôm eo cô một cái? Cố ý kéo cô lại gần? Hứa Thư hoàn toàn không biết anh rốt cuộc có ý gì! Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô cứ trừng mắt nhìn anh, nhưng ánh mắt của đối phương lại vô cùng thản nhiên, khiến cô chẳng biết phải nói gì tiếp theo.
Hứa Thư nhận ra mình đã quá sơ suất, cô hành động quá l* m*ng rồi.
Hỏi xong câu đó, Phó Minh Tùy thì đường hoàng trả lời xong, còn người lúng túng lại là cô.
Giờ mà cô đáp lại thì kỳ, mà không đáp lại cũng kỳ…
Thôi mặc kệ, giả chết cho rồi.
Hứa Thư “bỏ mặc tất cả” mà ngả người dựa vào cửa kính xe, giả vờ nhắm mắt dưỡng thần, mặc kệ mọi thứ.
Chỉ là mắt có thể nhắm lại, chứ tai thì không thể bịt lại.
Cô vẫn nghe thấy tiếng cười của anh, giọng cười trầm thấp mà trong trẻo, khiến mặt cô nóng bừng trong bóng tối.
Hứa Thư đâu phải học sinh tiểu học không hiểu chuyện, lên cấp ba rồi, ngoài học hành ra còn chuyện gì nữa chứ… cô cũng hiểu cả.
Dù chưa từng yêu ai, nhưng chẳng lẽ chưa ăn thịt heo thì chưa từng thấy heo chạy sao?
Cho dù đang học ở một trường trọng điểm, vẫn có không ít bạn học đang lén lút yêu đương, ngay cả Uý Duyệt cũng vậy.
Nhưng mà… Phó Minh Tùy thật sự có ý với cô sao?
Hứa Thư cảm thấy người này thật sâu không thấy đáy, cô không đoán nổi, nhưng điều duy nhất cô biết rõ anh là người có chừng mực, lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229934/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.