Trăng lưỡi liềm bạc, trời sắp mưa rồi.
Bữa tiệc tan, Dư Biểu đề nghị đi câu lạc bộ mô tô dạo một vòng cho dễ tiêu, Phó Minh Tùy hỏi ý kiến Hứa Thư thì đồng ý cùng đi.
Trên đường lái xe đến đó, Hứa Thư mới hỏi về chuyện của Phùng thị.
Ở bàn ăn vừa rồi, chắc chắn có nhiều chi tiết anh không tiện nói rõ, cô biết.
Phó Minh Tùy chỉ nói với cô rõ hơn một chút.
Thực ra sau khi trong nội bộ lần lượt có tin đồn về việc cải tạo, Phùng Việt tất nhiên nghĩ rằng anh là người nhận được tin sớm nên mới có thể thâu tóm mua lại tòa nhà của họ với giá thấp, về bản chất là cảm thấy bị “chơi xỏ” nên không phục.
Phó Minh Tùy cười, nói một cách không quan tâm:
“Anh chính là cố ý chơi xỏ họ đó.”
Hứa Thư hơi ngạc nhiên, không khỏi hỏi:
“Anh có phải… là vì em mà làm vậy không?”
Rốt cuộc trong kinh doanh càng ít thù càng tốt, phong cách hành sự trước đây của anh cũng không đến mức cố ý “khiêu khích” như vậy.
“Thư Thư, đừng nghĩ nhiều, kinh doanh là kinh doanh thôi.” Phó Minh Tùy không phủ nhận hoàn toàn, chỉ nói:
“Miễn là quyết định kinh doanh có lợi cho Cảnh Huy, vậy là được rồi.”
Mà còn nhân tiện xử lý luôn Phùng thị, thì có gì phải ngại? Chỉ là nếu là anh trước đây, dù có biết trước tin tức cũng rất có khả năng không thèm để ý đến hai tòa nhà của Phùng thị, bây giờ… chỉ có thể nói là ai bảo Phùng Việt đụng nhầm người.
Đến nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229924/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.