Hứa Thư đem hết những lời trong lòng như trút hết ra, cứ thế mà nói ra hết, ban đầu còn nghĩ sẽ xấu hổ không chịu nổi, nhưng thật sự nói xong thì mới thấy… cũng chẳng có gì ghê gớm.
Nhìn thấy ánh mắt sững sờ của Phó Minh Tùy, cô thậm chí còn có cảm giác sảng khoái như đã vỡ bờ.
Có những chuyện đã kìm nén trong lòng suốt nhiều năm, giờ thay vì tiếp tục giày vò bản thân, chẳng bằng kéo người khác xuống “chìm cùng”.
Hứa Thư nói đến đó thì dừng lại, để lại cho Phó Minh Tùy không gian để “nghĩ cho kỹ”, rồi dùng hết sức giằng tay ra, chạy lên lầu.
Cô chạy một mạch, tim đập như trống, đầu ngón tay còn có chút tê dại.
Nhưng đến tối khi nằm trên giường ngủ, lại bất ngờ cảm thấy bình yên.
Sáng hôm sau đi làm, tinh thần cô sảng khoái, phấn chấn vô cùng.
Buổi chiều tan lớp, trên đường quay lại văn phòng, cô bạn thực tập cùng khoa nhìn điện thoại rồi hớn hở quay sang nói với cô:
“Chị Hứa Thư ơi, nghe nói hôm nay có vận động viên của đội tuyển tỉnh đến nhà thi đấu của trường mình đấy! Mình đi xem chút nha!”
Chuyện này Hứa Thư cũng có nghe nói, nên không bất ngờ gì.
Nhà thi đấu của Đại học Ngoại ngữ Giang Thành được xây dựng theo tiêu chuẩn quốc gia, lúc rảnh rỗi cũng thường có các hoạt động thể thao quy mô nhỏ tổ chức tại đây, việc đội tuyển tỉnh tới luyện tập cũng là bình thường.
Chỉ là… cô không hứng thú mấy với mấy chuyện đó.
“Em đi đi.”
Hứa Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229918/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.