🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Hứa Thư và Phó Minh Nghĩa ăn bữa cơm đó hơn một tiếng đồng hồ, sau khi chia tay, cô liền quay về ký túc xá. Suốt quãng đường, đầu óc cô cứ như bị phủ sương mù.

Cô không hiểu rõ về giới thương trường, nhưng những lời Phó Minh Nghĩa nói thì cô hiểu được.

Anh ta nói trong “ý đồ” mà Phó Minh Tuỳ muốn đánh bật Phó Khôn Trầm, có thể có phần liên quan đến nhà họ Trần, là vì cô. Mà sau khi điều tra sâu thêm, lại lần ra được tập đoàn Phùng thị và bố của cô…

Vậy có nghĩa là, Phó Minh Tuỳ thật sự vì cô, nên thời gian qua mới khiến cho cấp cao trong Cảnh Huy nội đấu long trời lở đất như vậy sao? Nhưng nghĩ thế nào cũng cảm thấy… rất vô lý.

Chỉ là, Phó Minh Nghĩa không giống kiểu người sẽ bịa chuyện, nếu ngay cả anh ấy cũng không hiểu nổi vì sao Phó Minh Tuỳ cứ nhất quyết thu mua hai toà nhà bỏ hoang của Phùng thị, thì… rốt cuộc là vì lý do gì?

Hứa Thư biết chuyện này từ trước, cũng từng cảm thấy hành động đó của Phó Minh Tuỳ giống như đang giúp Phùng thị gỡ khó, nên đã hỏi anh. Nhưng anh lại khẳng định đây là một quyết định không sai.

Nhưng… thật sự không sai sao?

Vì nguyên nhân gì mà anh lại đưa ra quyết định khiến tất cả mọi người đều không thể hiểu nổi như vậy?

Hứa Thư không thể ngồi yên được nữa, liền đứng dậy đi ra ngoài.

Cô biết giờ này chắc Phó Minh Tuỳ vẫn chưa tan làm, liền lái xe thẳng đến Cảnh Huy.

Trước đó

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229916/chuong-57.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 57: Anh biết, em chỉ đang ghen thôi
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.