Hứa Thư căn bản không dám nhận chiếc vòng ngọc mà Trần Niệm Niệm tặng. Dù người phụ nữ kia cố tình để lại, cô cũng đưa lại cho Bạch Dung để bà giữ giùm.
Rời khỏi biệt thự nhà họ Phó, cô suy nghĩ một lúc rồi vẫn quyết định kể chuyện này cho Phó Minh Tùy.
Dù sao thì đây cũng là chuyện của gia đình họ… hơn nữa còn liên quan đến tặng quà, tiền bạc — tuy cô không nhận, nhưng cũng nên báo cho anh một tiếng.
Chỉ là, cô gọi hai cuộc điện thoại đều báo bận, đến khi kết thúc vẫn không ai bắt máy.
Hứa Thư nhìn màn hình điện thoại, có chút kỳ lạ.
Lúc này… Phó Minh Tùy không thể nào cố tình không nghe máy của cô được.
Hứa Thư do dự một chút, lấy điện thoại ra gọi cho Giản Tiết.
Khi không liên lạc được với Phó Minh Tùy, tìm thư ký bên cạnh anh là cách hiệu quả nhất.
Quả nhiên, Giản Tiết bắt máy rất nhanh, trong giọng nói không hiểu sao lại mang theo chút ngạc nhiên vui mừng:
“Cô Hứa?”
“Chào thư ký Giản, tôi muốn tìm Phó Minh Tùy.” Hứa Thư nhẹ giọng hỏi, “Anh ấy không bắt máy, đang họp sao?”
“À… cái này…” Giản Tiết bỗng nhiên ấp úng.
Hứa Thư khó hiểu: “Sao thế?”
“Phó tổng không phải đang họp, chỉ là…” Giản Tiết ngập ngừng: “Anh ấy không tiện nghe điện thoại.”
“Hửm?” Hứa Thư trong lòng giật thót, lông mày nhíu lại: “Xảy ra chuyện gì sao?”
“Gần đây công ty có quá nhiều việc, Phó tổng làm việc quá sức.” Giản Tiết dừng một chút rồi mới tiếp tục:
“Bệnh cũ lại tái phát, nên đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229911/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.