Phó Minh Tùy lẽo đẽo theo sau Hứa Thư và đồng nghiệp nam kia, cứ thế mặt dày bám theo tới tận nhà ăn.
Trong lúc đi, Hứa Thư đã nhắn tin WeChat bảo anh rời đi. Anh chỉ trả lời một câu: “Anh có chuyện muốn nói.” Rồi vẫn cố chấp đi theo.
Nam đồng nghiệp cảm thấy như bị kim châm vào lưng, cả người không thoải mái.
Anh ta không ngốc, tất nhiên nhận ra mối quan hệ giữa Hứa Thư và người đàn ông phía sau không đơn giản.
Tới gần nhà ăn, anh ta liền lấy cớ rút lui.
Hứa Thư quay đầu lại, nhìn anh với vẻ bất đắc dĩ:
“Sao anh lại theo tôi đến tận đây?”
“Thật sự có chuyện muốn nói. Mình nói chuyện một lát đi.” — Phó Minh Tùy mỉm cười nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: “Nhưng trước tiên, em ăn cơm đã.”
Hứa Thư mím môi, vẫn chưa chịu nhượng bộ:
“Tôi đã nói là tôi muốn một tuần để bình tĩnh lại.”
Đã là giờ nghỉ trưa, cũng là lúc ăn cơm.
“Thư Thư.” Phó Minh Tùy hạ giọng “Dù sao em cũng nên cho anh một cơ hội để xin lỗi.”
Hứa Thư hơi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn anh:
“Anh tới là để xin lỗi sao?”
Phó Minh Tùy gật đầu khẽ: “Ừm.”
Hứa Thư suy nghĩ một chút, rồi nói:
“Vậy thì ăn cơm trước đi.”
Phó Minh Tùy mỉm cười, rất ngoan ngoãn đi theo cô.
Cô dùng thẻ ăn quẹt mua hai phần cơm rất bình thường, trong nhà ăn đông nghịt người tìm một góc yên tĩnh ngồi đối diện nhau.
Phó Minh Tùy mấy ngày nay gần như không ăn uống tử tế, bụng rỗng không, lại uống không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229907/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.