Khi đang trò chuyện với thầy Lý trong văn phòng, Hứa Thư nhận được cuộc gọi từ Phó Hoàn.
“Chị dâu, hôm nay là thứ Tư.” Giọng cô gái trong điện thoại dịu dàng như chim sơn ca dễ nghe: “Chị từng nói thứ Tư có tiết giảng công khai, em có thể đến trường nghe chị giảng không?”
“Được chứ.” Hứa Thư hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lại một cách chắc chắn: “Tiết thứ hai buổi chiều là tiết của chị, khoảng hai giờ em đến tìm chị là được.”
“Chị sẽ đưa em đến giảng đường lớn.”
Nếu đưa cô ấy đến sớm, còn có thể chọn được chỗ ngồi tốt.
Phó Hoàn vui vẻ đồng ý, nghe qua giọng cũng thấy rất vui.
Một giờ bốn mươi lăm phút chiều, cô ấy đã đến dưới tòa nhà văn phòng của Hứa Thư, hai người cùng nhau đi đến giảng đường.
Phó Hoàn còn xách theo một túi yến sào, vừa gặp đã đưa cho cô, nhẹ nhàng nói: “Chị dâu, em nghe Tiểu Ngũ nói dạo này chị không được khỏe, cái này bổ dưỡng lắm, chị dùng đi.”
Chuyện trước đây Phó Minh Tùy không cho cô dạy kèm cho Phó Vận, Hứa Thư từng gọi điện giải thích lý do, nên Phó Hoàn nghe nói cũng không có gì lạ.
Chỉ là tặng thực phẩm bổ dưỡng gì đó… vẫn có hơi giống đang xem cô như “người già”.
Hứa Thư không nhịn được bật cười, lắc đầu: “Cảm ơn, nhưng không cần đâu, chị không sao cả.”
“Chị dâu, em mua rồi mà.” Phó Hoàn vẫn kiên quyết đưa túi quà cho cô, mỉm cười làm nũng: “Chị nhận đi mà, em xin đấy.”
Sự kiên trì của cô ấy khiến Hứa Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229897/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.