Phó Minh Tùy chỉ nói dăm ba câu đã chọc giận Cố Oánh bỏ đi.
Một cô gái từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu ấm ức như thế, vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
Không còn tiếng cô khóc lóc ầm ĩ, cả văn phòng rơi vào một sự tĩnh lặng rộng lớn, như thể còn yên tĩnh hơn cả lúc bình thường.
Hứa Thư lảng tránh ánh mắt anh một lúc, thấy Phó Minh Tùy không định hỏi gì, cô đành chủ động cứng đầu lên tiếng giải thích:
“Cái đó… lúc nãy tôi còn chưa kịp nói, anh đã bước vào rồi.
Cho nên, không phải tôi cố tình không nói đâu.”
“Ừm.” Phó Minh Tùy bình tĩnh gật đầu: “Là tôi bước vào không đúng lúc.”
“….” Hứa Thư cảm thấy anh có chút oán khí u ám.
“Cô ta là người theo đuổi anh à.” Cô cũng hơi tức giận, không kìm được nói lại: “Với lại nhìn cô ta có vẻ rất quen thuộc nơi này, sao anh không lập tức đuổi cô ta đi?”
Phó Minh Tùy đóng máy tính, nghiêng đầu nhìn cô, hơi nhướng mày:
“Em đang giận à?”
Nếu đúng là vậy, thì xem như anh đã hiểu được chút ý tứ.
Nhưng Hứa Thư lại không thừa nhận: “Không có.”
Phó Minh Tùy hơi nhíu mày.
Căn phòng rộng lớn rơi vào sự yên tĩnh lạ thường, một lúc sau anh mới lên tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng:
“Có lẽ không nên để Giản Tiết nghỉ phép.”
“Hử?” Hứa Thư ngẩn ra, không hiểu: “Gì cơ?”
“Trước đây mỗi lần Cố Oánh đến tìm tôi đều bị Giản Tiết chặn lại, các trợ lý khác sợ cô ta là thiên kim nhà họ Cố, không dám ngăn cản.”
Phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229880/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.