Xe chạy đến biệt thự nơi Phó gia cư ngụ, Phó Minh Tùy từ khoang sau lấy ra món quà đã chuẩn bị trước.
Anh cúi người, thì thầm bên tai Hứa Thư.
“Một lát nữa em cứ nói là em mua nhé.”
Lời còn chưa dứt, chưa đợi cô phản ứng gì, đã có người từ trong biệt thự chạy ra đón.
“Anh ba!” — Một cô gái trông rất giống một ‘công chúa nhỏ” chạy đến. Tóc ngắn đen bóng kết hợp với váy ngắn bằng voan đen, mang boots cao đến gối, cổ đeo vòng choker mảnh.
Toàn bộ trang phục tôn lên làn da trắng của cô ấy, vừa nhìn đã biết là kiểu ăn mặc trẻ trung cá tính — nhưng lại không hợp với sự nghiêm nghị của biệt thự phía sau.
“Anh ba.” — Cô gái nhỏ e lệ liếc nhìn Hứa Thư cười nói:
“Đây là chị dâu sao?”
“Ừ.” — Phó Minh Tùy giơ tay xoa nhẹ đầu cô:
“Cô ấy tên Hứa Thư.”
Sau đó anh nghiêng đầu giới thiệu với Hứa Thư:
“Thư Thư, đây là con gái nhà bác cả, Phó Vận.”
“Chào em.” — Hứa Thư lập tức đưa tay, dịu dàng mỉm cười với cô ấy.
“Chị dâu, chào chị dâu.” — Phó Vận rất thân thiện bắt tay Hứa Thư, vừa cười vừa nói:
“Em là con thứ năm trong nhà, mọi người gọi em là em năm (Tiểu Ngũ) chị dâu cũng cứ gọi em là Tiểu Ngũ được rồi.”
Nói rồi cô chủ động giúp Hứa Thư xách túi.
“Cảm ơn em…” — Hứa Thư bị sự thân thiện và chân thành của cô ấy làm cảm động, vừa vui vừa ngượng, vội vàng nói:
“Em năm (Tiểu Ngũ),để chị tự mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229876/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.