Hứa Thư và Phó Minh Tuỳ đã ấn định thời gian, sẽ đi đăng ký kết hôn vào sáng thứ Tư.
Bố mẹ nhà họ Phó cũng phần nào tin vào phong thủy, nghe nói hôm đó là ngày tốt để cưới gả.
Chiều thứ ba, Hứa Thư chủ động xin nghỉ hai tiếng, lái xe đến nghĩa trang phía tây thành phố.
Dù việc đó có vẻ không cần thiết, nhưng cô vẫn muốn tự mình báo cho bố mẹ chuyện kết hôn trước khi diễn ra hôn lễ.
Hứa Minh Hoa và Mộ Chi được hợp táng tại nghĩa trang phía tây – đây cũng là tâm nguyện cuối cùng trước khi mất của Mộ Chi.
Hứa Thư luôn nhớ như in dáng vẻ mẹ cô nằm trên giường bệnh, một người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng, đến những giây phút cuối đời như một đóa hoa khô héo, bị virus rút cạn mọi sinh lực trong cơ thể.
Cô đã làm tất cả những gì có thể, nhưng vẫn không thể giữ lại sinh mạng của mẹ.
Mới đầu khi mẹ phát bệnh, Hứa Thư mất ngủ hằng đêm, hay giật mình giữa khuya chỉ để qua xem mẹ còn thở không, sợ một ngày nào đó mẹ sẽ đột ngột rời xa mình.
Nhưng sau vài năm chăm sóc, cô dần dần học được cách chấp nhận sự thật không thể tránh khỏi này.
Cũng như thế, Mộ Chi cũng học được cách đối diện với kết cục của mình, chỉ là bà vẫn chưa yên tâm về đứa con gái duy nhất này.
“Bảo bối…” – khuôn mặt tái nhợt của người phụ nữ, đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn và nước mắt, bà cố sức nâng tay lên, nhẹ nhàng chạm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229873/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.