Các món ăn trong nhà hàng tư nhân này rất vừa miệng, hương vị đậm đà nhưng không ngấy. Dù không ăn kèm cơm cũng không thấy quá mặn hay nặng vị.
Đang là mùa thích hợp để uống rượu mơ ngâm, ông chủ đích thân mang ra một bình nhỏ rượu mơ thủ công, thêm đá viên. Hứa Thư nhấp thử một ngụm, cảm thấy rượu còn ngon hơn cả món ăn.
Hơn nữa, loại rượu này không làm say, có thể yên tâm uống thoải mái.
Có lẽ vì sau khi Phó Minh Tùy hỏi câu đó, anh không nhắc lại vấn đề gì khác nữa. Khi ăn, anh chỉ nói những chuyện thú vị khác với cô. Bữa ăn này khiến Hứa Thư cảm thấy khá vui vẻ, không còn là kiểu “ăn mà chẳng thấy ngon” như cô từng lo, thế là đã đủ khiến cô hài lòng.
“Anh không thể uống một chút sao?” Hứa Thư rót một chén rượu mơ nhỏ, đẩy đến trước mặt anh, giọng nhẹ nhàng mềm mại: “Nồng độ cồn không cao lắm… cũng có thể gọi tài xế mà.”
“Vị rất ngon đấy.”
Không uống thì hơi tiếc.
Thật ra đối với Phó Minh Tùy, loại rượu ngon nào mà anh chưa từng uống qua? Không uống nổi sao? Nhưng cô gái trước mắt đang nhìn anh chằm chằm, môi đỏ mọng thấm sắc hồng của rượu mơ, càng nổi bật trên làn da trắng mịn của cô.
Cô hoàn toàn không nhận ra, còn cố chấp đưa ly rượu tới, cố chấp muốn chia sẻ điều mà cô cho là “rất ngon” với anh.
Phó Minh Tùy không nói gì, cầm ly rượu lên uống cạn.
Hứa Thư hài lòng cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh cong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229870/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.