Có lẽ là vì đội ngũ của Goldman quá phiền phức nên Phó Minh Tuỳ tranh thủ thời gian rảnh đến tham dự cuộc họp.
Anh đến rất sớm, khi còn rất ít người, trong phòng họp chỉ có những người đặc biệt đến sớm như Dung Dã và Hứa Thư, đang chuẩn bị cho công việc cần sự tập trung cao độ cả ngày.
Công việc phiên dịch vốn dĩ là một công việc đòi hỏi phải đi trước một bước.
Thấy Phó Minh Tuỳ xuất hiện, hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía anh.
Hứa Thư nhìn tay đang nắm chặt của Dung Dã, theo bản năng nhỏ giọng nhắc:
“Phó tổng.” Dung Dã phản ứng nhanh, vội vàng lịch sự chào: “Chào Phó tổng.”
“Ừm.” Phó Minh Tuỳ mỉm cười nhẹ, không nói gì, rồi ngồi vào chỗ đối diện.
…
Dung Dã và Hứa Thư cảm thấy áp lực mà họ phải chịu lúc này thật sự mạnh mẽ.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng chìm vào công việc.
Họ không tán gẫu chuyện phiếm hay nịnh nọt lãnh đạo, trong môi trường công sở, hành vi như vậy thật ra rất dễ gây phản cảm.
Cuộc họp kết thúc, Enzo mới chậm rãi bước vào.
Ông ta cầm một ly trà bạc hà nóng và trà sữa sánh đặc, vừa bước vào, căn phòng họp lớn liền tràn ngập mùi thơm béo ngậy của sữa và bạc hà.
Hứa Thư nhạy bén chú ý thấy lông mày của Phó Minh Tuỳ khẽ động một cái.
“Phó tổng?” Enzo thấy Phó Minh Tuỳ, rất vui vẻ bước đến: “Khó gặp quá nhỉ.”
Ông ta gần đây mới học vài câu tiếng Trung vừa có chút màu sắc liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tram-cai-da-quy-ngoc-tu-nhan/5229864/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.